Từ “mảnh đất địa ngục trần gian”, hôm nay Côn Đảo đã trở thành “thiên đường du lịch” của Việt Nam – nơi vẻ đẹp thiên nhiên hòa quyện cùng chiều sâu lịch sử, nơi mỗi bước chân đều thấy thanh tịnh, mỗi hơi thở đều nhẹ nhàng.
Thiên nhiên tuyệt mỹ với những bãi biển dài thoai thoải, làn nước xanh ngọc, những truyền thuyết xa xưa, các di tích cách mạng thiêng liêng và những con người chân chất, đôn hậu… tất cả đã tạo nên một Côn Đảo bình yên, sâu lắng trong lòng du khách.
Nhiều người băn khoăn: Chuẩn bị bao lâu để đi Côn Đảo? Tại sao không chọn nơi khác mà lại nhất định phải đến đây? Có buồn không? Có “âm khí” như lời đồn?
Tất cả những câu hỏi ấy đã được giải đáp sau chuyến đi 3 ngày 2 đêm đầy xúc cảm của tôi và nhóm bạn.
Ngày đầu tiên: Bình yên từ khoảnh khắc chạm đất Côn Đảo
Chuyến bay sớm lúc 6h sáng từ Tân Sơn Nhất của Vasco đưa chúng tôi – nhóm 4 người – đến Côn Đảo sau 55 phút. Từ cửa sổ máy bay, hòn đảo hiện ra với sắc xanh của núi rừng, biển cả và những doi cát nhỏ thanh bình.
Đúng 7 giờ, máy bay hạ cánh. Ánh nắng ban mai phủ một lớp vàng óng lên núi đồi xanh mướt, những hàng dừa trải dài như chào đón du khách từ phương xa.
Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là Uyên’s House – một homestay xinh xắn mang phong cách vintage, tông xanh dịu nhẹ, những chậu cây nhỏ xinh tạo cảm giác êm ái đến khó tả.
Homestay nằm trên đường Phạm Văn Đồng, rất yên tĩnh, cách biển 200m, cách chợ đêm chỉ 70m – cực kỳ tiện để khám phá đảo.
Sau khi nhận phòng, cả nhóm đi ăn trưa. Một bàn hải sản với ốc vú nàng, cá thu một nắng, gỏi cá mập, cá mú đỏ hấp xì dầu… khiến chúng tôi thích thú vì hương vị tươi ngon, rất riêng của Côn Đảo.
Đêm ở Nghĩa trang Hàng Dương: Một trải nghiệm thiêng liêng
Vì Côn Đảo là điểm đến của du lịch tâm linh, chúng tôi dành phần lớn thời gian để viếng mộ các anh hùng liệt sĩ.
Đúng 12h đêm, lễ vật đã chuẩn bị chu đáo, cả nhóm đến viếng mộ Nữ anh hùng Võ Thị Sáu tại Nghĩa trang Hàng Dương.
Không khí đêm Côn Đảo tĩnh lặng, thành kính. Nơi đây có Đài tưởng niệm 1.912 liệt sĩ và gần 2.000 ngôi mộ, hầu hết gắn liền với những năm tháng bi hùng của dân tộc.
Buổi lễ kết thúc lúc 1h30 sáng, lòng mỗi người đều đong đầy cảm xúc khó diễn tả.

Ngày thứ hai: Khám phá Côn Đảo bình yên và sâu lắng
Buổi sáng mới ở Côn Đảo mở ra bằng tiếng chim hót véo von, những tia nắng xuyên qua vòm lá xanh mướt.
Điểm dừng chân hôm nay gồm:
- Di tích nhà tù Côn Đảo – nơi ghi dấu ấn lịch sử bi tráng.
- Đền thờ Bà Phi Yến,
- Đền Cậu,
Chùa Núi Một (Vân Sơn Tự) – ngôi chùa có thế phong thủy đẹp bậc nhất Việt Nam, lưng tựa núi, mặt hướng đầm sen rộng lớn, mát lành.
Buổi chiều, anh tài xế taxi kiêm “hướng dẫn viên bất đắc dĩ” chở chúng tôi vòng quanh đảo. Qua từng con phố trầm lặng, chúng tôi cảm nhận rõ sự bình yên, trong lành của cuộc sống nơi đây – không vội vã, không xô bồ như phố thị.
Côn Đảo có những bãi biển nguyên sơ, nước trong như pha lê phản chiếu những hàng bàng cổ thụ – loài cây đã trở thành “chứng nhân” xuyên suốt hành trình lịch sử của đảo.
Đêm thứ hai, chúng tôi nghỉ tại Tân Sơn Nhất Côn Đảo Resort – khu nghỉ dưỡng hướng biển, có bãi tắm riêng, 12 bungalow gỗ giữa rừng dừa xanh ngát.
Đi trên con đường ven biển, một bên là núi, một bên là biển xanh và cát trắng – khung cảnh khiến ai cũng nao lòng.
Đầm Trầu – “Nàng tiên ngủ quên” của Côn Đảo
Ngày cuối, chúng tôi đến Bãi Đầm Trầu – bãi biển được mệnh danh đẹp nhất Côn Đảo.
Cát vàng mịn trải dài, núi ôm trọn bãi biển theo vòng cung, nước xanh trong màu ngọc bích, rặng san hô rực rỡ dưới chân sóng.
Điểm đặc biệt nhất là hai tảng đá lớn chụm đầu vào nhau, trông như đôi chim hải âu đang âu yếm – một cảnh tượng gắn liền với truyền thuyết tình yêu của chàng Cau – nàng Trầu.
Ngồi trước biển, ta như được rũ bỏ mọi muộn phiền, thả hồn vào sự bình yên tuyệt đối của thiên nhiên.

Chia tay Côn Đảo – mang theo một nỗi nhớ mềm
Chuyến đi không dài, nhưng đủ để chúng tôi cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp thiêng liêng và bình yên của Côn Đảo.
Con người nơi đây thân thiện, hiền hòa, mến khách; cảnh vật hài hòa và giàu cảm xúc.
Chúng tôi thực sự đã được “sống chậm”, sống trọn từng khoảnh khắc.
Rời Côn Đảo, mỗi người lại mang trong lòng một nỗi nhớ khó gọi tên – nhớ biển xanh, nhớ con đường vắng, nhớ tiếng rì rào của gió, và nhớ cả cảm giác bình yên hiếm thấy.
Sẽ sớm trở lại Côn Đảo – để tiếp tục những trải nghiệm tuyệt vời mới.









